Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

ĐỒNG XANH THƠ XUÂN LỘC - Tháng 9 – 2011

Câu lạc bộ sáng tác thơ văn
 Công Giáo Xuân Lộc



LỜI ĐẦU
Thưa quý vị, thưa các bạn
Tháng chín, mùa thu đang đi qua một nữa!
Có điều gì mà vương mắc hồn thơ
Không chỉ là trăng mơ, là heo may ngọn gió hay
nhịp thở thời gian. Cũng không chỉ là những ký ức
tuổi thơ trong một mùa tựu trường ắp đầy nỗi nhớ,
hay một mối tình yêu lãng mạn giữa trời thu
Nhưng tất cả đang quyện hòa để thành một điều kì
diệu! Điều kì diệu đến từ Đấng Tuyệt Diệu. Ngài đã
ban cho trời đất vạn vật mùa thu, đã thổi vào thu
một hồn thiêng ắp đày thi tứ, để những tâm hồn rung
lên nguồn hạnh phúc được ca tụng và tạ ơn Đấng
Tác sinh
Đồng Xanh Thơ Xuân Lộc số 2 với những tác giả
thân quen:
ĐỖ VĂN
XUÂN THANH
SONG LAM
THANH HƯƠNG
LƯU MINH GIAN
LÊ TÍN HỮU
SAO BIỂN
JOS. NGUYỄN HỮU ĐẠT
LÊ NGUYỄN
PHÙ DU
MIC. CAO DANH VIỆN



BA TÔI   
Ruộng khô đất nứt nẻ rồi  
   Ba đầu không nón, mồ hôi ròng ròng  
   Lúa xanh mơn mởn đòng đòng  
   Mưa sao chẳng thấy, đợi mong sớm chiều! 
   Ba tôi cực nhọc đủ điều  
   Luôn tay cày cấy, tưới tiêu, vun trồng 
   Mặt trời ló rạng phía đông  
   Mẹ đã tất tưởi gánh gồng nặng vai  
   Còn cha từng bước thật dài  
   Bờ ruộng ướt đẫm sương mai ... ra đồng! 5
   Thân gầy thách thức bão giông
 Mưa to, nắng gắt vẫn không chịu lùi  
   Quên mình để gia đình vui  
   Rảnh rang ba lại lui cui việc nhà  
   Sửa sang vồng bí, giàn hoa  
   Bắt sâu luống cà, phân bón cho dưa  
   Nhìn ba như thân cây dừa  
   Một mình chống chọi nắng mưa vững vàng  
   Chúng con xin hứa thật ngoan  
    Để ba mẹ được ủi an, đáp đền  
                                                                              Đỗ  Văn 
  
TRI ÂN PHỤNG THỜ  
  Chúa luôn dìu dắt chúng ta  
    Vững vàng yêu mến, ngợi ca ân tình  
    Nhọc nhằn trong cuộc hành trình  
    Đích đến hạnh phúc, quang vinh dạt dào  
    Làm gì ai cũng ước ao 
    Thành công - vạn sự làm sao tốt lành! 
    Vui mừng, ca ngợi, vinh danh  
    Tạ ơn Người đã đồng hành với ta  
    Tôn thờ chí thánh là Cha  
    Hát khen dũng lực Ngôi Ba Thánh Thần 
    Ngôi Hai mặc lấy xác trần  
    Đổ tuôn lênh láng hồng ân cho mình  
    Phụng thờ, yêu mến trọn tình  
    Ngài luôn hiện hữu hi sinh giúp đời  
    Mình Máu Thánh Chúa gọi mời  6
   Kính, tin, cậy, mến hết lời hoan ca
Giới luật Thiên Chúa truyền ra  
    Thờ phượng một đấng là Cha trên trời  
                                                                                         Đỗ  Văn  


TÌNH THU XUÂN LỘC  
    Tuy không có lá vàng bay 
Cũng không có cái rét ray rứt lòng 
    Trời thu Xuân Lộc cao trong  
    Mây xanh vài cụm ... chờ mong gió về  
    Cỏ mượt phủ kín bờ đê  
    Lúa vàng hương ngát, làng quê khói mờ  
    Thu về thôn nữ mộng mơ  
    Tâm hồn trinh trắng, mắt chờ xa xôi  
    Thu về tim thắm hồng môi  
    Thầm thì khấn nguyện đẹp đôi, tình nồng  
    Ô kìa, thấp thoáng bến sông  
    Bóng người viễn xứ đợi mong ... chân trời! 
    Chiều thu từng giọt chuông rơi  
    Mẹ già đầu ngõ, trông vời bóng ai ... 
    Sáng thu, lóng lánh sương mai  
    Gục đầu vai mẹ - hình hài thu xưa! 
    Bến sông trời lất phất mưa  
    Con thuyền cập bến chờ đưa người về  
    Tình thu ngây ngất, đam mê ... 
    Đón dâu - tóc xõa vai kề tình nhân  
                                                                           Đỗ Văn  
  7
THU VÀ NỖI NHỚ
Ríu rít, tung tăng lũ sẻ đồng  
    Bên cầu lữ khách hững hờ trông  
    Vài con cò trắng bay thong thả  
    Dài cổ vô tư dưới nắng hồng  
  Lúa sớm trở mình đón gió xa 
   Xanh xanh lá nõn dáng mượt mà  
   Nón đầu nghiêng đội ... cười e ấp  
   Môi hồng, mắt biếc đẹp nết na  
  Thu đến hôm nào, ai có hay  
    Không cần se lạnh đợt heo may  
    Cũng chẳng mây mờ giăng đỉnh núi  
    Chỉ có trời xanh, cánh cò bay! 
  Xuân Lộc thu về nhớ hắt hiu  
    Chợt mưa, chợt nắng ... chợt cô liêu! 
    Xóm nghèo, đất đỏ, đường giong vắng  
    Râm bụt ít hoa, bờ giậu xiêu  
  Lữ khách thở dài, rời xóm xưa  
    Từng bước âm thầm. Trời đổ mưa  
    Đâu đây tiếng ru hời - dĩ vãng ....  
    Thổn thức, bâng khuâng nhớ sao vừa! 
  Ngày ấy, ngây thơ, mẹ hát ru  
    À ơi ... nhịp võng dưới trăng thu  8
   À ơi ... dáng mẹ đi vào mộng
Tóc bạc, thân gầy. Trăng tỏ, lu ...  
  Cách biệt trùng dương, nay trở về  
    Quê cũ, làng xưa ... buồn tái tê! 
    Cánh cò thấp thoáng bay về núi  
    Lữ khách đi - tâm sự não nề .! 
                                                                       Đỗ Văn  
  
CON NGƯỜI ĐÃ ĐẾN  
Bỏ Thầy con biết theo ai ?  Gioan 
    Ai sẽ được ăn Thịt Máu Thầy  
    Thần lương nuôi sống thế gian này! 
    Con Người đã đến từ trời thẳm  
Thiên Chúa sai vào chốn đoạ dày  
    Thần khí mới làm nên sự sống  
    Xác thân tàn lụi hạt sương bay ... 
    Giê-su là Đấng con thờ kính  
    Con sống với ai nếu bỏ Thầy? 
                                                                     Đỗ  Văn  

MẸ VÀ CON
Truyện ngắn
Tôi đáp xuống cây trứng cá sát cổng, vẫy gọi các
con:
-Xuống đây với mẹ nào!
Năm đứa con nghiêng đầu nhìn  mẹ. Con  cả nhọn
mỏ:
-Chúng mày xuống  với  mẹ trước  đi, tao xuống
sau.
Thằng Hai, thằng Ba cùng chao cánh  đáp nhẹ
nhàng. Con  Tư, con Út nhìn nhau  vẻ  sợ  sệt. Con Cả
giục:
-Hai con ranh này,
Xuống mau đi!
Vừa nói, nó  vừa dúi
hai em. Chấp chới,
loạng choạng, hai  đứa
la toáng lên. Tôi tung
cánh bay  đến dìu hai
con đáp xuống. Con Út
run lẩy bẩy:
-Tí  nữa “người ta”
gãy cánh! Ác ơi là ác!
Đây là  lần  đầu  đưa  lũ trẻ  rời  tổ. Chúng  mới ra
ràng, có  năm chị em. Con  Cả  dữ  dằn,  cộc  cằn, hai
đứa trai  kế hiền lành, ít nói. Hai đứa sau là gái nhút
nhát, hay than thở.  Tổ chúng tôi trên cây  dừa, cách
nhà ông Giáo khoảng trăm mét. Hôm nay, chúng tôi
đến nhà ông bà giáo kiếm ăn. Ông bà ấy đã có tuổi,
ông  dạy  học,  sống êm  đềm trong ngôi nhà nhỏ
khang trang. Các con  lập gia đình  cả  rồi. Trong sân
có nhiều cây cảnh, bên cổng có cây trứng cá to, cành
lá xum xuê, quả chín đỏ. Chào mào và Chim sâu  cả
ngày ríu rít trên cành.  Họ nhà  Sẻ chúng tôi  rất biết
ơn ông bà giáo. Sáng chiều, khi  rửa  nồi,  rửa bát,
cơm  dư thừa,  họ thường  hất ra sân cho  lũ  Sẻ. Nhìn
chúng tôi nhảy nhót, ông bà hay tủm tỉm, gật gù.
Theo bà ngoại tôi kể, lúc trước, có vài thằng Mèo
của  mấy nhà  gần đây hay sang rình  bắt chim  sẻ.  Bố
tôi là  nạn nhân  của bọn vô  lại ấy. Ông đã  cảnh giác,
thế mà thằng Tam Thể núp sau hòn non  bộ  bất ngờ
lao ra chộp, may  mắn ông thoát chết, nhưng phải
dưỡng thương  cả tháng trời  mới khỏi. Nghe  đâu  lũ
mèo khốn kiếp này  đã tuyệt chủng,  bị nhóm người
chuyên  bả chó tiêu diệt, chỉ còn sót  lại Gù,  một
thằng mèo vì ăn  mấy ổ gà nên  bị chủ đập gãy  lưng
đuổi  đi, hay  lảng  vảng  gần nhà ông giáo. Có  một
dạo,  họ nhà  sẻ kháo ầm lên là mèo Gù đã …tu  rồi!
Tôi vẫn khiếp, đề phòng. “hạng ấy ai mà tin được!”
Nhìn các con, tôi nói khẽ:
-Xuống sân, nhưng luôn để ý, có gì bay lên đây,
nghe chưa!
Con Cả trợn mắt:
-Sao bảo an toàn “chăm phần chăm “ cơ mà!
Một cái trợn mắt cho con lắm lời:
-Có im đi không, đề phòng vẫn hơn.
Mẹ con đáp nhẹ nhàng giữa sân,  vương vãi  cơm
trắng ngon lành.  Họ nhà  Sẻ  vừa  ăn  vừa chuyện trò
rôm  rả.  Ả  Sồn  Sồn  đang  hỏi chuyện bà  cụ chân  bị
khập khiểng:
-Cụ ơi! Sao nhà này  lại  tốt  với mình  vậy, cháu
nghỉ đây là… âm mưu!
Bà cụ quát vào mặt ả kia:
-Có câm cái mồm vô duyên lại không! Ông bà ấy
tốt, vô vị lợi, ta ở đây đã lâu mà không biết à!
Ả Sồn Sồn chưa hài lòng:
- Nhưng …tại sao họ lại tốt vậy?
Bà cụ ngẫm nghĩ:
- A, ông chồng  dạy  học,  gọi là ông bà giáo,
thương người, thương loài vật, có mấy đứa con cũng
là cô giáo….
Ả Sồn Sồn vẫn chưa hết thắc mắc:
-Vậy cứ…giáo là tốt hả cụ?
Cụ Khập Khiểng khó chịu, lừ mắt:
-Con điên! Hỏi gì mà hỏi lắm thế, mệt!
Tai nghe chuyện, mát  cảnh
giác chung quanh, tôi vừa thấy
bóng gã Gù  lẻn vào sân. Tôi
kêu lên.  Cả nhà  họ  Sẻ bay  vụt
lên cây trứng cá. Gù  lừ đừ đén
bên hòn non  bộ, thò chân
trước nhúng vào nước rồi vuốt
vuốt lên  mặt, dùng  lưỡi liếm
bộ lông vàng  mượt, rồi ưỡn ẹo
nằm giữa sân phơi nắng.
Lũ  Sẻ trên cây  đã no, chuyện trò rôm rr,  đề tài
chính là Mèo Gù. Ả Sồn Sồn nhìn xuống sân:
-Gớm! nằm phưỡn mãi ra, ngứa mắt!
Vài tiếng xì xào tán đồng:
-Khiếp! Không biết xấu hổ.
Bà Khập Khiểng góp lời:
-Các cô biết gì mà nói, ông Gù …tu  rồi, phải  gọi
là Thầy Gù!
Cả bọn nhao nhao:
-Sao …sao cụ biết, kể chúng cháu nghe với!
Cụ  kể chậm chạp,  đại ý là  đã  mấy  lần  cụ thấy
ông Gù ăn  cơm..chay, nghĩa là không ăn thịt, cá. Cụ
còn nói, Thầy Gù  đã  dẫn  một chuột nhắt  bị  lạc  về
tận hang, trao cho mẹ nó.
Cả  bọn  ồ lên,  lắc  đầu  tỏ  vẻ không tin. Tôi  vẫn
cảnh giác nhìn bao quát.  Vừa thấy bà giáo hé  cửa
hông, men theo hàng cây  cảnh, tay  cầm  gậy, lom
khom  đi  đến sau hòn non  bộ. Tôi ra hiệu cho các
con. Gã Gù  vẫn yên giấc ngon lành.  Bỗng…Bốp!
chát…một  gậy trúng  lưng,  một  gậy xuống sân tóe
lửa. Thầy Gù “ngao”  một tiếng  rồi nhảy  dựng lên,
phóng nhanh ra  cổng, biến  mất! Bà giáo chống  gậy,
chỉ tay theo nói:
-Thằng Satan! Đêm qua ăn hết ổ gà vừa nở! Mày
còn lảng vảng, bà đập chết!
Cả  họ nhà  Sẻ nhìn  cụ Khập Khiểng,  cụ có  vẻ  rất
ngượng. Ả Sồn Sồn mát mẻ:
-Ồ, thầy tu mà bắt…gà ăn thịt!
Ả liếc về phía bà giáo:
-Đấy, hiền lành gì mà đánh con người ta…
Cả bọn nhao nhao gật đầu. Tôi giảng giải:
-Cô nói sai  rồi!  kẻ độc ác phải  răn  dạy chứ, hiền
với bụt chứ ai hiền với quỷ!
Ả bỉu môi, miệng  lảm nhảm. Bà giáo đi vào nhà.
Họ Sẻ ai ở đâu về đấy. Tôi nói với các con:
= Kẻ tốt người xấu lẫn lộn, kẻ thiện người ác khó
phân biệt. Không thể đánh giá người khác qua  bề
ngoài,  cử chỉ,  lời nói. Các con ghi nhớ những gì đã
thấy hôm nay,  một bài  học  đầu  đời  rất  hữu ích các
con ạ.
Chúng tôi bay  về  tổ, không ai nói  với ai. Con Cả
có vẻ suy nghĩ, thỉnh thoảng thở dài, hai anh em vẫn
im  lặng, con  Tư, con Út bay sát vào  mẹ, như muốn
có sự chở che, đỡ nâng của mẹ hiền.
                                                                                             Đỗ Văn 


Trang SONG LAM 
NIỀM VUI NHỎ. 

    Xe bon bon trên đường
giữa cái  nắng gay  gắt buổi
trưa...
Con  đường  đến trường
như được xoa  dịu  bớt cái
nóng  hầm  hập  bởi những
hàng cao su  rợp bóng ven
đường. Những chiếc xe
chạy sau tôi  cứ vút qua ,
vút qua...
   Ồ, cái gì thế nhỉ?  Một
chú chim nhỏ dễ thương đang nằm giữa đường. Chú
làm sao thế? Không nhúc nhích động đậy. Chết  rồi
sao? Chưa  kịp nhận biết...Xe đã  vượt lên...Một chú
chim nhỏ nằm chết giữa đường! Chẳng sao, chẳng là
gì, chẳng ai quan tâm! Chạy thêm  một quãng
nữa...Hình  ảnh trò chơi tuổi thơ chợt  về trong tôi.
Ngày con bé,  lũ trẻ trong xóm và tôi hay chơi trò
đám tang.  Hễ thấy chú chim nào chết thường  tổ
chức đám tang, đưa chim đi chôn, đắp cho chim  một
nấm  mồ,  đọc kinh  cầu nguyện  nữa chứ. Chú chim
nhỏ kia  nằm chết giữa đường  tội nghiệp quá, không
ai chôn nó  cả và  nếu có bánh xe tàn  bạo nào đó cán
lên  nữa thì sao?Thế là tan nát! Chim nhỏ  sẽ chết
thêm  một  lần  nữa...Ôi thương quá! Không
được...Tôi  lật đật quay xe trở  lại. Mong sao chưa có
chiếc xe nào chạy qua. May quá, chim nhỏ vẫn  nằm
đó! Tôi vội vàng đặt chim nhỏ lên tay, tay còn lại úp
lên mình nó. Tôi  định  đưa chim vào  vạt  cỏ ven
đường,  lấy  mớ  cỏ khô đắp lên mình nó  cẩn thận  rồi
đi tiếp. Thế là tránh  được những chiếc xe vô tình
lạnh lùng kia.  Bước qua  lề đường,  đi sâu vào  một
chút, tôi chưa  kịp  đặt chim nhỏ xuống  vạt  cỏ phía
trong thì  bỗng tôi nghe trong tay mình  động  đậy,
nhột nhột...Hé mở bàn tay trên nhìn vào: tôi thấy đôi
mắt chim nhỏ tròn xoe, long lanh...Hình như chim
nhỏ chưa chết! Hai chân  đạp  mạnh  hơn, hai cánh
đập nhanh hơn. Chim nhỏ vùng vẫy trong tay tôi. Ồ,
đúng là chim nhỏ chưa chết thật! tôi quan sát kỹ hơn
một chút, chim nhỏ có bộ lông màu xanh  lơ  rất đẹp.
Cái mỏ bé xíu kêu rích rích. Ôi dễ thương quá! Chắc
là chim Chích bông rồi. Tôi chợt nhớ đến bài hát tôi
dạy cho  học trò  lớp hai "Chim Chích bông. Bé  tẹo
teo. Rất hay trèo. Từ cành na. Ra cành bưởi..." Chim
nhỏ không kêu  nữa, cái  mỏ há ra như muốn đòi ăn.
Có lẽ chim nhỏ đang đói. Làm sao bây giờ , có gì ăn
đâu? Tôi bèn đưa tay lên cao,  mở ra, chim nhỏ vút
bay đi và đậu lên cành cây  gần nhất. Nghỉ  một lúc,
chim nhỏ tiếp  tục bay  lẫn vào vòm vây trên cao.
"Chim nhỏ ơi! Hãy bay  đi! Bay  đi tìm  mồi và tiếp
tục  sống nhé! Vì chim nhỏ  cũng được Chúa  tạo nên
đó! Chim nhỏ biết không? "
Tôi  vội vã  đến trường và  cứ suy nghĩ lan man
mãi...Không hiểu vì sao chim nhỏ  bị  rơi xuống
đường và thiếp đi như thế? Tôi chợt thấy nhói lòng:
Nếu mình không quay trở  lại thì chuyện gì sẽ xảy ra
nhỉ? vì ngay giờ đi  học  rất  đông người xe qua  lại.
Suốt buổi chiều hôm  đó cho  đến  tối, trong tôi  cứ
thấy vui vui...Một niềm vui rất lạ! 
                                                                                       Song Lam
                                                                        
BÊN ĐỜI THINH LẶNG. 
Ngày xưa trên đường đi rao giảng
Thanh vắng trầm tư Chúa vẫn thường
Tựa gối bên lòng Chúa thinh lặng
Để nghe tình Chúa Cha yêu thương
Ngày nay trên vạn nẻo đường đời
Chúa đến bên người khắp mọi nơi
Vẫn lặng lẽ nhìn vẫn chờ đợi
Để nghe tình thế nhân lên tiếng
Con biết nói gì với Chúa đây?
Thế gian bao tục lụy giăng đầy
Cho con lặng lẽ về bên Chúa
Trong cõi thinh lặng của tình sâu...
Cho con về lại thưở hồng hoang
Lắng nghe bài ca chốn địa đàng
Ngày Chúa tạo con từ bùn đất
Cả đất trời kia, Chúa tặng ban
Cho con thinh lặng giữa trùng khơi
Để nghe biển dậy sóng thét gào
Vỗ về dịu êm khi lặng gió
Hoàng hôn ánh chiều đẹp biết bao!
Cho con thinh lặng trên đồi cao
Nghe từ trong tim chảy máu đào
Thánh giá chiều nao Ngài gục chết
Cho tình nhân loại ôi thương đau!
Cho con thing lặng giữa đêm trường
Để nghe trong sương từng cơn gió
Vũ trụ mênh mông mờ cây cỏ
Thoáng tiếng thở dài kiếp trần ai.
Cho con thinh lặng một sớm mai
Nghe tiếng chim ca về rộn rã
Long lanh sương đọng trên hoa lá
Bình minh xôn xao gọi nắng về.
Cho con thinh lặng trên đồng quê
Nghe sóng lúa rì rào dưới chân đê
Nhấp nhô nón mẹ tựa hoa nắng
Thôn xóm mùa gặt vui thỏa thuê
Cho con thinh lặng giữa anh em
Nghe tình đời như một bài giao hưởng
Cho lời yêu thương gọi yêu thương
Hạnh phúc trao ban và đón nhận.
Cho con thinh lặng giữa thế nhân
Nghe trong cuộc đời bao thân phận
Nghe bước thời gian về vĩnh cửu
Từng kiếp con người sẽ dần qua...
Cho con thinh lặng trong trái tim
Nghe lời trái tim gọi trái tim
Nghe tình yêu Chúa ôi nhiệm mầu
Gói trọn tình con vào thẳm sâu...
                                                         Song Lam.

Trang JOS. NGUYỄN HỮU ĐẠT CHÙM THƠ: TÌNH HỌC SINH NGÀY THƠ DẠI Cặp sách nhỏ cùng nhau ta sánh bước
Dưới khung trời sáng dịu buổi ban mai
Hòa chim hót bọn mình ngây thơ mở
Miệng hé cười thỏ thẻ chuyện vu vơ.
Trên đường đi nhởn nhơ đôi bướm đẹp
Ba đứa vui bắt đuổi ngã reo cười
Nắng soi thẳng mắt nai nhìn lóng lánh
Tay rụt rè đang xòe khe khẽ cụp.
Này Nhi à, chiều nay Nhi nhớ nhé
Sang nhà Đông, Mai, Phụng bán hàng chơi
Ừ, nhớ rủ Minh, Quân và Yến nhá
Bọn chúng mình chơi chuyền, chơi bán mía…
Khi giận dỗi không thèm ngó mặt nhau
Thời gian ngưng đọng mây ngả màu
Vài giờ tình dại thương tìm đến
Hoa cười chúm chím nối tình sâu.
Ngày thơ đó giờ thay màu hy vọng
Em lớn dần tuổi nhỏ quá mông lung
Bước chân chim cứng rắn dưới nắng hồng
Níu tuổi dại thời gian giằng đi mất! 

         JNHĐ (BT-BH)
KỶ NIỆM TUỔI THƠ
Dạo còn bé tí dưới mái tranh
Trường yêu mộc mạc tắm nắng lành
Chúng ta chung học ngồi hàng giữa
Kỷ niệm học trò nhớ không anh ?
Này nhé, những hôm vào học muộn
Dưới hiên khép nép chỉ sợ “đòn”
Cô thương khôn phạt còn an ủi:
*Con gắng bữa sau đi sớm hơn!
Giờ chơi cả bọn chẳng thiếu nhau
Bắn bi, đánh đáo thuộc làu làu
Dưới bóng điệp cao ngồi “tâm sự”
Vui buồn thuở nhỏ thoảng qua mau!
Một chiều mây trắng đậu trên cao
Ú tim anh đuổi áo vướng rào
Áo rách, sợ đau tôi bật khóc
Vội vàng băng xé anh dán vào …
Bao nhiêu kỷ niệm thời thơ sinh
Bấy nhiêu lưu bút bọn chúng mình
Mặc thời gian xa còn ghi khắc
Tuổi học trò hồng nhớ không anh? 

        JNHĐ (BT-BH)21
NHỮNG VẦN THƯƠNG
Sau lưng bỏ lại ngọc ngà
Vàng son trẻ dại giờ là hư vô
Tuổi xuân mộng đẹp đợi chờ
Ta từ khôn lớn nhớ bờ bến xưa :
    ***
Có suối mơ với bóng dừa
Có ngày leo dốc, có trưa đáo đình
Có đêm trăng sáng lung linh
Năm mười đuổi bắt đượm tình mến thương!
 
Làm sao quên được mưa sương
Băng qua ruộng vắng đến trường đìu hiu
Hè về tha thiết cánh diều
Đồng không lộng gió, bóng chiều chiều rơi …
   ***
Đêm ngắm sao rụng lưng trời
Ước mơ cánh nhạn chơi vơi mây mù
Ngày thơ ơi, đã thiên thu ! 

       JNHĐ (BT-BH)
SỚM CHIỀU
(Mến tặng GLV,TNTT Xứ BT)
Chuông ngân thánh thót từng giọt sớm
Gọi mời chiên ngoan tiến lễ dâng
Ca khen rộn ràng êm như rót
Du dương, réo rắt vọng chín tầng!
Kinh lễ nguyện cầu tận trái tim
Máu hồng tử nạn trào tràn tuôn
Bánh rượu nhập thế nuôi con cái
Xác hồn no thỏa hoài muôn năm.
Với tháp chuông cao rực mặt trời
Vẫy dọi lung linh sáng nơi nơi
Rơi trên tà áo xinh xinh nữ
Nhuộm trắng trinh nguyên đẹp cuộc đời!
Dăm ba em bé dưới gốc cây
Trò chơi tuổi nhỏ nắng chiều say
Quấn chân từng đứa, hôn từng đứa
Thời gian ngừng trên bóng thơ ngây!

Vườn cây chim chóc hót tưng bừng
Bướm bay luân vũ mãi chẳng ngưng
Bí mật trời cao về hội tụ
Nhựa sống thiên nhiên tự nghìn trùng.
…    … …
Đồng thanh tương ứng ý sớm chiều
Đồng khí tương cầu mến huyền siêu
Quẳng đi gánh nặng nhòa bóng tối
Ngọt ngào xứ đạo dâng Lời yêu …
  JNHĐ
    (BT-BH*1991,2011) 

Trang  XUÂN THANH NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC 
Ngày  đầu tiên  đi
học…
Lên 5 tuổi,  mẹ  bảo nó
chuẩn  bị  tới trường  học.
Nó – cái con bé  bụ  bẫm
bé xíu – nhăn  mặt khó
hiểu. Sao nó phải  đi  học
khi mà nó đã biết đọc biết
viết  từ lâu  rồi, nó có thể
đọc báo không  cần  đánh
vần nè, nó có thể viết thư
cho ba nè, nó còn biết
bập  bẹ … 3 câu tiếng Anh  để chào cô giáo  nữa  ấy
chứ. Với một con bé con thì như vậy là nhiều rồi, có
thể  sống  cả đời  với  vốn liếng  bừ  bự ấy. Cho nên nó
cứ thắc mắc sao phải đi học nhỉ? Vả  lại, bạn bè nó 5
tuổi còn ở nhà chơi, sao mẹ  lại nỡ bắt nó tới trường?
Trong  mắt nó, trường  học  lạ  lẫm và kì  cục  lắm. Nó
rất là  sợ  tới trường. Vì  vậy mà nó bù lu bù loa lên “
con không  đi  học  đâu.  Mẹ cho con  ở nhà  với  mẹ
điiiiiii!!!!”. Hồi ấy nó nghĩ ở nhà đi mua ve chai còn
hơn là đi học.
Nhưng  vốn thấp  cổ bé  họng ( lúc ấy  mới có  mấy
chục centimet thôi hà) nên mặc cho nó mếu máo, mẹ
dụ nó ngày qua ngày,  rồi  tới bữa  tựu trường,  mẹ dắt
tay nó  tới  gặp thầy Hiệu Trưởng để xin cho nó  học
dự thính. Ngày hôm  ấy, nó khóc  nức  nở  từ nhà  tới
trường nên chẳng còn nhớ  nổi  cảnh  vật hai bên
đường giống như  cậu bé trong Tôi Đi  Học. Chắc là
nó nhắm  tịt  mắt vào mà khóc, ướt  cả con đường  tới
trường,  ướt áo  mẹ. Không biết cái “  kỉ niệm hoang
mang” ngày ấy có giống như Thanh  Tịnh nói không
nữa, nhưng cái  cảm giác này thì  rất giống “ như con
chim con  đứng trên  bờ  tổ, nhìn quãng trời  rộng
muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e  sợ” ( Tôi  Đi
Học- Thanh  Tịnh).  Ừ, nó  sợ ghê  lắm, trường  học
giống như khu  rừng bí ẩn mà các thầy cô giáo là…
phù thủy.
Tới trường, trong lúc  mẹ nắm tay nó và đứng nói
chuyện  với Thầy Hiệu Trưởng thì nó trốn sau chân
mẹ khóc thút thít mong sao thầy  từ chối. Trước  vẻ
mặt thất  vọng  của nó, Thầy đồng ý cho nó vào  học
như các  bạn  rồi  nếu nó theo được thì  sẽ cho lên  lớp
2 luôn. Nó bước chân vào  lớp, níu áo  mẹ “  mẹ ở  lại
học  với con”. Trời ạ, sau này khi nó lên  lớp 2, thầy
Hiệu Trưởng  vẫn còn nhắc  lại chọc nó và  đó trở
thành  một  kỉ niệm nhớ đời. Hôm ấy,  gửi nó cho cô
giáo xong, mẹ phải đứng ngòai cửa lớp để nó nhìn ra
ngòai thì thấy có  mẹ mà  bớt khóc. Nó ngồi trong 26
lớp,  mắt đỏ hoe, tay nắm chặt, lúc thì ngó cô, lúc  lại
ngó  mẹ  cười  cười bên  cửa  lớp.  Hồi sau quay ra
không thấy  mẹ đâu, nó  hỏang  hốt nhưng biết làm
sao giờ, không  lẽ khóc ré lên … Nó  đành im  lặng
mà trống ngực thì  đánh lô tô.  Gần  hết giờ,  mẹ kêu
chị  tới chờ nó  kẻo nó  lại khóc. Phù, cuối cùng  cũng
xong, nó lon ton nắm tay chị về nhà với mẹ.
Ngày đầu tiên đi  học  của nó như thế đó… Lo  sợ,
hoang mang. Chẳng có chút gì háo  hức, chẳng có
niềm vui nào níu giữ  lại trường  cả.  Vậy mà giờ nó
đã lớn rồi…
(...)
Chỉ  học ở trường ấy hai  năm nhưng nó có nhiều
kỉ niệm vụn dễ thương. Ấn tượng nhất có lẽ là người
thầy chưa  một  lần nó được  học – người thầy có cái
tên  cũng  ấn  tượng : thầy Sao. Nó biết thầy vì thầy
dạy chị, thầy hay ghé nhà nói chuyện  với  mẹ. Thầy
hiền hiền,  dễ thương, trẻ  măng. Nó chẳng còn nhớ
hình dáng thầy nhiều  nữa, chỉ  mường  tượng  được
cái dáng dong  cỏng cao, ốm nhách,  với quần tây và
áo trắng tay dài, cùng nụ cười có lẽ là hiền lắm.
Vì quý  mẹ nên thầy  cũng quý nó. Thầy hay chở
nó đi  học  về, dù con đường  từ trường  về nhà chỉ  hết
5p đi bộ đối  với đôi chân nhỏ xinh  của nó. Có  lẽ nó
sẽ không nhớ thầy nhiều  lắm  nếu không có cái  vụ
thầy  rượt nó chạy vòng vòng, mà lý do rượt là… bắt
nó ăn kem. Mỗi  lần thấy nó ở sân trường là thầy kéo
nó  lại mua kem cho nó.   Hồi  ấy, nó thích kem  lắm
nhưng  mẹ đã  dạy là hông được thường xuyên nhận
quà của người khác nên sau vài lần bị bắt ăn kem thì
hễ thấy thầy là nó… co cẳng chạy. Tất nhiên nó làm
sao chạy lai thầy nhưng sân trường đông người nên
có mấy lần nó cũng lủi mất dạng, để rồi thập thò ngó
cái mặt thất vọng của thầy đang thở hổn hển với que
kem chảy  dở trên tay. Hông biết  rồi thầy  xử lý cây
kem ra sao nữa…
Có  một  lần tan  học, thầy thấy nó ở  cổng trường.
Thầy í ới gọi “ bé… , đợi thầy chở về”. Nó làm  lơ te
te đi qua đường  về nhà (  mới 6 tuổi  đã biết làm  lơ
rùi) mặc cho thầy lôi xe đạp chạy theo té cái ùm. Rốt
cuộc thầy  cũng  đuổi  kịp nó. Nó yên  vị sau yên xe
thầy, cái chân ngắn  cũn so  với độ cao  của cái xe và
độ dài  của thầy.  Nếu mà nó  lớn  hơn  một chút, chắc
nó  sẽ ước chi con đường dài  hơn. Mà  tại lúc ấy còn
bé quá, nó chỉ thích chí vì không phải đi bộ thôi.
Cứ thế, nó  lại được thầy Sao yêu dấu chở  về trên
con đường quen thuộc…
(…)
Lớp 2 đi qua, nó rời quê chẳng kịp chào thầy. Trí
nhớ non  nớt  vội  cất người thầy  đầu tiên vào  một
góc. Đầu tháng chín trời mưa, tiếng học sinh í ới gọi
nhau đi  học trong con  hẻm trước nhà làm nó nhớ  lại
một làng quê nhỏ nhỏ  với ngôi trường nhỏ nhỏ có
con bé nhỏ nhỏ ấp iu  nước  mắt  của ngày  đầu tiên
làm  học trò và  một người thầy  với những  kỉ niệm
thật ngọt ngào. Lâu  lắm  rồi nó không  về  lại quê,
thầy  năm nay  cũng đã  hơn 40 tuổi  rồi, không biết
thầy còn nhớ nó không nhỉ, thầy có còn nhớ xíu nào
về một cô bé con cứ thấy thầy là co giò chạy…
Tuổi thơ có thể đi qua, nhưng lâu lâu hình  ảnh
thầy  lại trở  về, dẫu thật  mờ nhạt… Và đôi khi nó  lại
tự  hỏi có phải vì thế mà nó thích ngắm sao và  ăn
kem không. Hì hì…
Giờ thì nó không còn có ngày đầu tiên đi học nữa
rồi,  cũng không có những người thầy  đơn  sơ  nơi
trường  lớp như  vậy  nữa. Nhưng hôm nay nó thầm
cảm  ơn những  kỉ niệm  vụn  vỡ  của tuổi  học trò,  để
bây giờ khi chuẩn bị cho “ ngày đầu tiên đi dạy”, nó
chợt mỉm cười nhớ lại tuổi thơ ngọt ngào… Hy vọng
nó  sẽ có ngày đầu tiên đi  dạy thật  tốt, để ngày đầu
tiên đi học của học trò sẽ là một kỉ niệm thật đẹp cho
cả nó và em.  


YÊU THƯƠNG Hồi ký 
Trong những  lần kể chuyện, có  lần một nhóc em nói
với mình  rằng " những lúc em  nổi loạn, em chỉ ước
sao ba ôm em vào lòng  vỗ  về, cho em khóc thật
đã..."
Thiệt tình, hông biết nói gì  với em  về điều ấy. Vì...
Có  lẽ như em và như nhiều người, mình  cũng mong
ước  mỗi khi mình  nổi loạn,  bướng  bỉnh,ngông
cuồng...có ai đó ( không nhất thiết là ba)  vỗ  về, yêu
thương. Có nhữngkhi người ta ngông không phải vì
không hiểu chuyện,  cũng không phải vì người ta
bướng, mà vì người ta cô  đơn và thèm  được biết
rằng "  ừa, có người dang  rộng vòng tay ôm mình
vào...". Biết  rằng có ai đó hiện diện  với mình trong
những lúc lòng tràn dâng bão  tố, mà khi lòng giông
bão như thế người ta khó nhận ra phía sau bão giông
vẫn là  một  bến  bờ bình yên thầm  lặng. Vì thế mà
cần.
Càng lúc mình càng  cảm thấy tình yêu thật quan
trọng. Tình yêu làm con người  dịu dàng  hơn,
"người"  hơn,  dễ thương  hơn và  hướng thiện  hơn...
Có tình yêu, trái tim con người dù khô cằn cũng đâm
chồi  nảy  lộc. Có tình yêu, con người có  sức  mạnh,
kiên nhẫn, niềm tin  để  vượt qua những cheo leo
ngoằn ngoèo  của  đường  đời. Khi con người biết
mình được yêu, không hẳn mọi thứ sẽ lung linh hơn,
nhưng con người có khả  năng giữ mình  lại trước
những xô dạt bấp bênh, con người cảm thấy cõi lòng
này  rộng,  mềm  mại  hơn, biết  lắng nghe  hơn...
Nếu có  một ai  đó trở nên xù xì gai góc,  đừng  vội
trách  họ sao không hiền  từ  với cuộc đời.  Nếu để ý,
có thể thấy phía sau cái  vỏ  cứng  cỏi gai góc  ấy, là
biết bao  dịu dàng  bị vùi  lấp  bởi thiếu  vắng tình yêu
thương.
Có người nói  với mình là " khi  một người nào  đó
không  dễ thương, thì  họ càng  đáng  được thương".
Cho phép mình  đổi  lại: khi  một ai  đó không  mềm
mại và  dịu dàng,  một ai  đó quá  bướng  bỉnh và  cố
chấp,  một ai  đó  cứ "  nổi loạn" như nhóc em mình
nói phía trên...thì " ai  đó"  ấy càng  cần  được yêu
thương.
Thế nhưng, có khó khăn không khi kéo  một ai  đó
đang ở cái  tư thế đáng ghét ấy vào lòng và vỗ  về  họ
để  họ  cảm thấy  họ được yêu thương? Có ai muốn
chạy tới bên một người đang rất đáng ghét ấy, rồi có
thể cái  họ nhận  được là những  lời  sỉ  vả, những cú
đấm thùm thụp, những phản  ứng  kỳ  cục!!! Mình
nghĩ là thật khó.  Lẽ thường, ai chẳng  dễ  lại  gần
những người dễ thương?
Vậy nên, yêu thương là  một bài  học  lớn, như ở
đâu  đó mình  đọc  được " yêu thương là bài  học
không có ngày ra trường". Yêu thương không có
khái niệm " đủ". Nhưng yêu thương có thể tiếp  nối!
Khi yêu thương tiếp  nối, tình yêu  lớn lên giữa nhân
loại. Ai cũng cần được yêu thương.
Có lúc nghĩ  về  mẹ, mình  từng ước: giá như ngày
ấy ba  ở  lại bên  mẹ. Có  rất nhiều lý do  để ra  đi,
những lý do thoạt nghe thấy  rất cao thượng - vì gia
đình. Và  cả cuộc  đời ba  cũng chứng minh ba  đã
sống cho lý do ấy - vì gia đình. Nhưng,  cũng có  rất
nhiều lý do để ở  lại. Ước gì  mẹ đã được yêu thương
nhiều, để mẹ dịu dàng...
Nhưng quá khứ là những gì  đã xa  rất xa và  tất
nhiên không thể thay  đổi. Giờ mình  ước giá như
mình yêu thương mẹ được nhiều hơn
Muốn yêu thương  mẹ nhiều  hơn, mình phải biết
dịu dàng, trầm lắng...  
Muốn trở nên dịu dàng, mình  cũng  cần được yêu
thương, được  cảm nhận  một tình yêu  từ người khác
– không phải mẹ.
Bởi  vậy, khi ai đó quan tâm mình, chỉ  một chút
thôi; những chông chênh trong mình  cũng  dịu hiền
trở  lại. Và mình ngước lên trời, ừa, phía đâu đó trên
trời xanh rất xanh, yêu thương cũng trong lành lắm...
Mình nghĩ, Mình biết ơn những yêu thương, biết
ơn không biết thế nào cho đủ.
Biết ơn những yêu thương nhỏ  của nhiều người,
gom  lại,  đủ cho mình dám  dịu dàng, dám  vượt lên
những sóng gió  của lòng, và đi  về phía trước... Tin
rằng  mỗi ngày  sống  tốt  hơn,  dịu dàng  hơn, mình
cũng  sẽ biết yêu thương những người không  dễ
thương mà mình gặp.
Hen!
ĐÊM
Thả nỗi buồn vào đêm vắng
Nỗi buồn cười
Như giọt cà phê đắng
Vỡ tan
Thả nỗi buồn mênh mang vùng sương trắng
Sương bảng lảng trời
Nỗi nhớ vụt rơi
Tự ru mình khúc thì thầm à ơi
Nhớ thương len vào đêm sâu vời vợi
Khắc trái tim mình lên đá sỏi
Lẩm bẩm trả bài
“Sỏi đá cũng cần nhau…”
Đêm hun hút sâu
Đêm sầu lặng lẽ
Em!
Giành lại chút thành thật của đêm
Trôi một mình trên kẽ lá
Ơi à…
Đêm tan
Nguyện tàn
Mặt trời sáng
Bình minh
Xót xa cho một mảnh tình
Phong phanh trước gió tại mình đa mang
Vệt thương từ thuở rong hoang
Bao nhiêu chắp vá vẫn hoang mang lòng
Xuân Thanh


TRANG LƯU MINH GIAN 
TRĂNG TREO
Tình con
một mảnh trăng treo
Lơ mơ trên đỉnh đèo heo hút buồn
Lập lờ một mảng trăng suông
Trôi lơ lững...
giữa buông tuồng nhân gian
Mảnh nào hoài nhớ địa đàng
Mảnh nào quấn quýt đa đoan nợ đời
Trăng treo...
treo giữa chừng trời
Tình treo...
treo giữa chừng đời dở dang
Nghiêng nghiêng một mảnh trăng tàn
Hứng bao phù phiếm trễ tràng rụng rơi
Xiên xiên...
như nửa miệng cười
Chênh chênh...
như nửa phận người đa đoan
Nửa đời hạnh phúc lang thang
Nửa đường lữ thứ võ vàng vọng trông
Nửa nghiêng xuống cuộc trần hồng
Nửa vươn lên cõi tịnh không nhiệm mầu
Chong chiêng...
hai nửa nhịp cầu
Đong đưa...
trên miệng vực sầu nhân gian
Đời ôm đồm những lỡ làng
Bởi lòng cứ mãi đa mang dùng dằng
Chỉ le lói nửa vầng trăng
Bởi nhiều hỗn tạp nhập nhằng trong con
Loay hoay đến mỏi đến mòn
Giật mình con vẫn là con
giữa chừng...
Nửa vầng trăng sáng rưng rưng
Nửa tình con sáng ngập ngừng
vì đâu?...
Thinh không lặng ngắt đêm thâu
Con chìm khuất giữa ngàn sâu diệu vời
Là chót vót...
tận đỉnh trời
Hay thăm thẳm...
giữa lòng đời nổi trôi?
Trăng tình con mãi chia đôi
Nên lòng còn mãi bồi hồi chẳng yên...
Xin tình Người mãi vô biên
Hút con về cõi diệu huyền trời cao
Cho con sáng với ngàn sao
Giữ con tròn vẹn giữa bao đổi dời
Rửa con sạch dấu bụi đời
Đưa con về giữa đỉnh trời yêu thương
Cho đời con sạch như gương
Hồn nhiên giãi ánh diệu thường trời cao...
Munchen – Deutschland
17.08.2011 

TĨNH TÂM TOÀN TỜ
Thưa toàn thể!
Thông thường, trong thể thao, ta thường  tập  tạ,  tập
tấn,  tập thở… thân thể ta  từ  từ trở thành to tròn,  tốt
tướng.
Tương  tự thế, trong  tĩnh tâm, ta toàn tâm toàn trí tập
trung tư tưởng, trí tuệ, tâm tình ta trong trầm tĩnh thì
tinh thần ta thanh thản, ta tu thân trong trường thánh
thiện. 37
Trong tĩnh tâm, trước tiên ta thấy tội ta. Ta thấy toàn
thân ta trực thuộc trong trần thế. Ta thường thích
tam  từ  tờ:TIỀN, TÀI, TÌNH. Thêm tí, ta thích thời
trang trẻ, thích theo thị trường…
Tiếp theo, ta thấy thân ta thì tí  tị tì ti trước toàn thể
thọ  tạo, tuy thế, thằng tôi trong ta thì to  tổ  tướng!
Thằng tôi trong ta thích  tự tung  tự tác, thích  tự tôn,
thích tán thưởng tới tận trời!
Tóm  tắt:Tịnh tâm thì ta thấy thân ta tối tăm, tòan  tội
tình!
Tuy thế!  Từ trên trời, Thiên Thượng thương ta.
Thương ta từ thưở trước tạo thành trời trăng tất thảy!
Thiên Thượng thấy ta  tội tình, tác  tệ. Thấy ta  tựa
thiêu thân  từ  từ tiến  tới tiêu tan trong  tử thần, thì
Thiên Thượng thương ta, thí Thánh  Tử, trao  tặng ta
Thánh Thần.
Trước tiên, Thánh  Tử  từ trời thăm thẳm  tới thế trần
trong thân thể thọ  tạo  tương  tự ta, trừ  tội. Thánh  Tử
tha thiết thương ta. Trong thời  tại thế, Thánh  Tử
thiết thân  tới tâm tình túng thiếu, tâm tình thương
tích, Thánh  Tử thành toàn  từng thương  tật, tu  tỉnh
từng thương tâm to tát.  Tới  tận thời  tại thế, Thánh
Tử trao tặng ta Thánh Thể.
Trên Thập  Tự trái tim Thánh  Tử thâu thủng, toàn
thân thương tích te tua! Tại tội ta tất thảy.
Trong Thánh  Tử, Thiên Thượng tha  tội ta.  Từ  tội ta
tắc trách trở thành tù tội, tội ta thất tín thất trung, tội
ta tự tôn, tự ti, tự tử…Thiên Thượng tha tát thảy, tha
tuốt tuồn tuột.
Thế thì trong Thánh  Tử, ta trở thành tinh tuyền
thánh thiện, thân ta  từ  tăm  tối thối tha trở thành
thơm tho trắng tinh tựa tuyết trắng trên trời.
Trầm tĩnh tịnh tâm trước tình thương to tát trong trái
tim Thánh  Tử, ta thấy ta  tệ thiệt  tệ! Ta thẹn thùng
trước  tội ta, trái tim ta tan tác, thổn thức, ta thút thít
tức tưởi.
Thôi! Thế thì ta thử tính toán: Ta tiếp  tục theo thói
thế tục thì ta tiếp tục tồn tại trong tội, ta trỡ thành trơ
trẽn, trâng tráo, thách thức Thiên Thượng!Ta trở
thành tôi  tớ  tử thần, thì  tử thần  từ  từ tiến  tới… tóm
tóc ta, tóm tai ta, tóm tay ta, thảy ta tiêu tan trong
tội.
Tuy thế! Ta tuyệt tâm  từ  tạ thế  tục,  từ  tạ  tử thần, ta
từ  tạ  tội tình, ta  tỉnh táo thanh thản trung thành theo
Thánh  Tử thì ta tiếp  tục tiến  tới Thập  Tự. Ta tu
thẩntong trường thánh thiện, ta  từ  tạ tiền tài,  tạ  từ
tình  tứ, trao trọn thân thể ta, tao trọn trí tuệ ta, trao
trọn trái tim ta trong tay Thánh  Tử. Thánh  Tử
thương ta, ta thương Thánh Tử, thì ta thoả thuê trong
Thánh Thể, thành toàn trong Thánh Thần.
Thế thì trước toàn thể triều thần thánh trên trời,
trước thiên thần thiên tướng, ta tuyên thệ tuyệt trung
thành theo ThánhTử. Ta theo  từ thời trai trẻ,  tới tuổi
tam tuần,  tứ tuần,  tới tuổi thất tuần…theo  tới thời ta
thôi thở. Tuy tóc ta trắng toát, tuy thân thể ta tiều tỵ,
tuy tiền tài ta trắng tay thê thảm …tim ta tiếp  tục
thình thịch thình thịch thì tiếp tục theo!
Ta thành tâm trung thành theo Thánh  Tử thì ta tin
tới thời ta thôi thở, ta  từ  tạ thế trần, ta tiến thẳng  tới
trời.
Trên trời, Thánh  Tử tuyên thưởng ta trước toàn thể
triều thần thánh. Thánh Tử trao ta triều thiên, trao ta
tận tay Thiên Thượng. Ta thoả thích trong tình
thương Thánh Thượng, Thánh Tử, Thánh Thần.
Tận

Trang: LÊ TÍN HỮU 
TỊNH KHIẾT THU CA
Lá rơi!
Ướt phố đông người
Mi em bờ dậu
hổ ngươi lời tình
Cho nên anh giử đồng trinh
Cầm bằng đếm lá ghi tình thu qua
Tuổi mình
Nắng hạ mau xa
Giao mùa gió thổi là đà thu sang
Heo may mấy cánh chuồn vàng
Tay em nứt nẻ đàng hoàng là em
Lời tình anh viết yêu em
Bài thơ thiếu nhạc giữa đêm thở dài
Em đang còn rất thơ say
Một bầy thơ thẩn
Anh xây tịnh huyền
Thu về rồi
Dáng thu nghiêng
Yêu nhau
Anh có lời nguyền
cho nhau
Đi chung một cuộc bể dâu
trái tinh hoa khiết khởi đầu mùa thu
Xa kia
một đám mây mù
Nghiêng vành nón lá em thu nắng về
Có hay mưa nhẹ cơn mê
Nắng không về đủ, trăng thề đi hoang
Hai ta mơ cõi thiên đàng
Không đi đại lộ mà lang thang tình
Cúi xin Đức mẹ Đồng Trinh
Cho mình đi trọn cuộc tình duyên thu
Đâu đây có tiếng nhẹ ru
À ơi khiết tịnh gió thu về rồi

CHÚA ƠI
CHÚA Ở TRONG ĐÒ ĐỜI CON
Dòng đời thoảng tựa chiêm bao
Mong manh lối hẹp đi vào chính nhân
Vây quanh mời mọc ân cần
Con người tục hóa  xa dần giới răn
Chúa ơi! Con mãi băn khoăn
Nữa vời níu giữ, nữa gần buông xa
Nơi con có Chúa là Cha
Không thì con sẽ buông tha tội mình 42
Đời này thực dụng chuyện tình
Cơm chưa chín đã có mình với tôi
Bao nhiêu tội lỗi tanh hôi
Dối gian gột rửa mất rồi lương tri
Chúa ơi có thể từ bi
Để cho tuổi trẻ xuân thì buông trôi
Qua đêm khi tỉnh lại rồi
Đam mê cùng với thằng tôi nhục hình
Con xin Đức mẹ Đồng Trinh
Con xin Thánh Cả an bình Huệ tươi
Con tin yêu Đức Chúa Trời
Điều răn thứ sáu con bơi ngược dòng
Thân con muốn được sạch trong
Tinh thần, ý chí, một lòng thăng hoa
Khó khăn lắm! Đời phôi pha
Giữ thân khiết tịnh, đậm đà tình duyên
Con yêu nhân đức tinh tuyền
Nhưng đời thiếu Chúa như thuyền lững lơ
Chúa ôi! Tình Chúa vô bờ
Yêu con, Chúa ở trong đò đời con
Lê Tín Hữu 20-8-2011

Trang : THANH HƯƠNG 
NỖI LÒNG NHỚ MẸ
…Chiều về khi nắng ngủ yên
Chợt nghe thao thức bên hiên cuộc đời
Mẹ già tóc bạc da mồi
Tuổi đời bóng xế chưa thôi u sầu
Mỏi mòn thao thức canh thâu
Tình thương êm ái ví dầu biển khơi
Yêu con tiếng mẹ ru hời
Mẹ ru con lớn bằng lời ca dao
Con yêu giọng mẹ ngọt ngào
Vỗ về những lúc thương đau muộn phiền
Mẹ cho con tuổi thần tiên
Mẹ cho con tuổi hồn nhiên dạt dào
Thế rồi tóc mẹ phai màu
Con dần khôn lớn bước vào đời thôi
Mẹ già chiếc bóng đơn côi
Ngõ sau hiên trước bồi hồi nhớ con
Trời đông trở rét mỏi mòn
Mẹ khơi bếp thổi khói lam từng chiều
Cho tan hơi thở cô liêu
Cho tan mấy nỗi hắt hiu qua ngày
Bốn mùa rừng lá đổi thay
Không thay đổi được từng ngày mẹ mong
Bài thơ con tỏ nỗi lòng
Chứa chan thương mẹ nương đồng xa xôi
Mẹ cho con cả một đời
Mẹ cho con cả biển trời thương yêu
Chiều nay con nhớ mẹ nhiều
Ước gì quay lại sớm chiều ngày xưa
Để con nghe tiếng võng đưa
Để còn nghe mẹ ru vừa bên tai
Để màu tóc mẹ không phai
Để con nhỏ mãi trong tay mẹ hiền
…Chiều về khi nắng ngủ yên
Chợt nghe thao thức bên hiên cuộc đời.
Mùa Vu Lan 2011
Thanh Hương

NGỢI CA CÁC THÁNH TỬ ĐẠO
Như những ánh đuốc bừng cháy sáng
Khắp đêm đen nhấp nhoáng hào quang
Tinh anh khí vị huy hoàng
Đoàn người Tử Đạo đăng quang thiên đường
Thoảng trong tiếng nhạc lừng hương hùng vỹ
Thánh thót lời hoan hỷ vượt không gian
Máu châu, Thịt ngọc, Xương vàng
Thiêng liêng bất rử sáng trang sử đời
Áo ai trắng tinh khôi nhiệm lạ
Sáng nguyên tuyền hơn cả tuyết son
Giặt sạch trong Máu Chiên Con
Cầm nhành thiên tuế hô vang chín tầng
Danh dự và khôn ngoan muôn thuở
Uy quyền, sức mạnh giữa muôn dân 46
Vinh quang Thiên Chúa vạn lần
Tung hô Thập giá nên nguồn phúc ân
Ôi giai điệu nào cung tình tứ
Tình khúc nào nghẹn ứ không gian
Ngợi ca hoài vẫn chứa chan
Đất trời một cõi ca vang khải hoàn
Từ muôn đau khổ đoàn người đến
Khắp mọi dân các bến bờ xa
Từ bỏ mọi sự theo Cha
Một đời nhân chứng thiết tha Tin Mừng
Ai nghẹn ngào đi tung gieo giống
Mùa gặt mai sau khấp khởi mừng
Danh KiTo mãi tuyên xưng
Suy tôn Thập giá thủy chung đến cùng
Càng suy gẫm càng cung kính phục
Đời các Ngài vinh nhục không màng
Cả phận nhi nữ hồng nhan
Hy sinh dáng ngọc phận vàng tiên phong
Nêu cao Thập giá trong hậu thế
Phát sinh nguồn ân huệ nơi nơi
Tin vào sự sống đời đời
Phục sinh cùng Chúa rạng ngời quang vinh
Cho con dâng tâm tình yêu mến
Nén hương lòng xin đến tôn vinh
Các Ngài ngự chốn thiên đình
Giúp con tử đạo, mến tin từng ngày.
22-8-2011
Thanh Hương 

ÁO TRẮNG TỰU TRƯỜNG
(Viết nhân dịp năm học mới
Và ngày lễ kính Mẹ Monica)
  Ấy vậy mà cũng gần đến ngày tựu trường.
Con  đường mòn  đất  đỏ như  rộn ràng  hơn  với
những  bước chân  tất  tả mua  sắm cho niên  học  mới.
Lòng tôi  cũng  rộn vui  kỳ  lạ, vì  lại  được nhìn thấy
những chú  Sơn Ca trắng nhởn nhơ đùa giỡn đi  học
ngang qua  cửa nhà. Tôi yêu  lắm hình  ảnh các em
học sinh áo trắng  hồn nhiên,  lại càng  đơn  sơ  dễ
thương hơn, mỗi khi tan học về chúng cứ vừa đi vừa
nhảy, tíu ta tíu tít trò chuyện  về bạn bè trong  lớp, về
điểm,  về các môn  học  vừa qua.  Một đàn chim trắng
sống  động, trong trẻo trên con  đường  đất  đỏ  lấm
lem.
Sỏi đá trên đường như  cũng khua theo, trời  cũng
không  vội  tắt  nắng sang chiều. Tôi  cũng …nán  lại
trước hiên nhà chút  nữa  để dõi  cười theo âm thanh
ngộ nghĩnh phát ra  từ những chiếc áo trắng  học trò
ấy.
Những chiếc áo trắng  tựu trường, đưa tôi nhớ  về
ngày tháng xa  xưa  của tuổi thơ…Một xóm đạo nhỏ
bé, bên cạnh con sông nhỏ ở vùng ven Sài Gòn (bây
giờ là Lê Văn Sỉ) Tôi được học ở trường St. Thomas 48
nhà thờ Ba Chuông (Phú Nhuận) thời  ấy. Ngôi
trường cao  sững,  nằm khuất sau  lưng nhà thờ và
cánh cổng ngăn cách cảnh náo nhiệt của phố thị. Các
dãy  lớp  học khép theo vòng tròn,  rất thân thiện,  lại
mát  mẻ thơ  mộng  nữa… Giữa sân trường, hàng
phượng già lão, loà xoà phủ bóng mát  rượi,  gốc
nghiêng nghiêng, cong cong, dáng thật đẹp và  vững
chãi. Tiếng trống tan  học không thể vang  nổi dù
chưa  dứt tiếng.  Bởi vì tiếng  ồn ào  của  bọn  học trò
chúng tôi tranh nhau  đọc kinh  kết thúc còn to  hơn,
để còn nhanh chân xuống trước, dành  sớm nhất
những  dĩa  gỏi bò khô, chua cay bình dân  hấp  dẫn
phía ngoài  cổn trường. Tuổi thơ  của tôi  gắn liền  với
bao  kỷ niệm  của xóm  đạo,  của trường  lớp, và nuối
tiếc  một thời chưa  kịp  lớn lên  đủ  lớp,  đã phải  đổi
đời…
Trở  lại với xóm nhỏ hiền hoà bên này dòng sông,
nhà  cửa không là  lầu son gác tía, nhưng  cũng  tươm
tất  đỡ  hơn dãy nhà sàn  lụp  xụp bên kia sông.  Họ
nghèo  lắm,  cứ chiều chiều  lại thấy  họ dong thuyền
ra sông  vớt những cánh bèo  về bán cho người nuôi
heo. Trong xóm lao động nghèo bình dân, có chị em
nhà tôi thuộc diện công chức đông con nên cũng đơn
giản và quê mùa trong mọi sinh hoạt.
Mỗi  năm  cứ  gần đến ngày  tựu trường, ba  mẹ tôi
lo  lắng đến  gầy  rộc. Chín miệng ăn, và bảy chiếc áo
tựu trường,  bảy khoản tiền nhập  học…sách,  vở, bút
viết, và còn nhiều khoản phát sinh không tên  nữa.
Năm ấy, cúng  gần đến ngày  tựu trường, tôi  cứ vô  tư
mè nheo vì chưa có áo  mới, ngày nào  cũng vòi  vĩnh 49
khóc lóc  đòi  mẹ may cho  kịp.  Mẹ  bảo: “Mang  đỡ
chiếc áo  của chị,  để tháng sau  mẹ may áo  mới cho
con, vì  mẹ còn lo cho các em trước đã chứ!” Tôi tiu
nghỉu rên  rỉ, còn giận  lẫy ra  bờ sông ngồi khóc  tủi
thân, và ngủ quên luôn ở chân đài Đức Mẹ bên sông.
Báo hại cả nhà cuống quýt đi tìm.
Những ngày ấy,  mẹ  cứ trầm  tư  lặng thinh chẳng
nói gì, tôi càng  bồn chồn lo  lắng  hơn vì ngày nhập
học đã đến  gần, vì  mơ được  mặc chiếc áo dài trắng
mới ngọt ngào trong ngày  tựu trường  của  năm  đầu
tiên lên trung học.
Chán quá! Chẳng thấy  mẹ mua  vải, chẳng thấy
mẹ dẫn đi đo may gì cả, tôi buồn xo.
Thế  rồi ngày  tựu trường  cũng  đến!  Mẹ  gọi tôi
dậy sớm hơn thường ngày.
…Tôi  cứ  lặng im  rươm  rướm  nước  mắt thu  xếp
sách vở vào chiếc cặp củ
Mẹ nhẹ nhàng đến sát bên, ôm lấy tôi và khe khẽ:
“Áo  tựu trường  của con đây, đẹp  lắm! Không ai có
chiếc áo giống vậy đâu con ạ!”
Ôi ! Chiếc áo trắng  tơ  lụa  mềm  mại, điểm xuyêt
những cành trúc xinh xinh, mẹ mang vào cho tôi vừa
vặn, lúng liếng. Còn thêm chiếc  cặp  cũng  bằng  vải
lụa ấy , cà có thêm chú chim nhỏ bằng chỉ thêu đang
hót  nữa chứ! Tôi  rạng  rỡ  hẳn lên: _  Mẹ ơi!  Mẹ may
hồi nào vậy, con cám ơn mẹ!
Không trả  lời  vội,  mẹ âu  yếm nhìn tôi : “Con
mang áo này xinh  lắm,  mẹ thắt bím tóc cho  nữa là
tới trường  tốt  rồi” Tôi vô  tư nhìn  mẹ, trong  mắt  mẹ
cười  lại thoáng chút nhạt nhoà long lanh. Ngày  đó
tôi chỉ biết mình  rất vui,  tự hào vì có chiếc áo dài  tơ
lụa là  lạ nhất  lớp. Tôi không biết  rằng mẹ đã hy sinh
chiếc áo dài cưới kỷ niệm quý giá của đời mình, cặm
cụi  mấy đêm liền để tháo và may sửa  lại thành chiếc
áo  tựu trường cho tôi, cong những  mảnh  vụn thì
khéo léo khâu thành chiếc túi  cặp  đeo thật  dễ
thương. Sau ngày  tựu trường chị tôi  mới nói: “Mẹ
thương em  lắm  mới sửa áo cưới của mẹ cho em đấy,
vì lâu lâu có  dịp quan trọng  mẹ  vẫn  lấy ra mang  cơ
mà!”Thảo nào ánh  mắt  mẹ  cứ long lanh trìu  mến
nhìn theo, tự hào mỗi khi tôi mang chiếc áo dài trắng
tơ  lụa  kỷ niệm ấy. Tôi mang tình yêu thuở ban đầu
lãng  mạng , và  sự hy sinh bao la  của ba  mẹ trên
mình tôi suốt  năm  học  lớp 6…Tôi  đã  cố  gắng  học
thật chăm để ba mẹ vui.
Chiếc áo lại một lần nữa đi vào kỷ niệm
Sau biến cố 1975 gia đình tôi rời Sài Gòn xuôi về
rừng  đất  đỏ Xuân  Lộc. Chiếc áo  lạc  đâu  mất trong
buổi giao thời  ấy. Tôi không còn  được  đi  học như
ngày  xưa  nữa.  Mẹ và tôi cùng ôm  ấp, yêu quý  kỷ
niệm về chiếc áo tình yêu ấy trong ký ức…
Mùa  tựu trường  năm nào  cũng  vậy, tôi nhớ  lắm
mỗi khi may áo trắng cho con mình  đi  học, và
thương sao những chiếc áo trắng ngày ngày tung
tăng trên con đường đến trường đầy trong sáng,  hồn
nhiên.
Mỗi chiếc áo mang  mỗi  dấu  ấn,  mỗi  kỷ niệm
riêng trong cuộc đời. Riêng tôi “Chiếc áo trắng  tựu
trường” luôn mang dáng vóc công dung ngôn  hạnh
của những người  mẹ, tình yêu lãng  mạng  của hai 51
đấng sinh thành, và  cả nét trong sáng  hồn nhiên  của
tuổi học trò dễ thương nữa…
24-8-2011
Thanh Hương 

Trang: LÊ NGUYỄN 
ĐẾN VỚI CHÚA 
Đến với Chúa trong tiếng đời rạo rực.
Một chút hương tình xao động lòng ai.
Thoáng phù vân gieo rắc nửa mảnh đời.
Dòng nhật ký thêm vài dòng viết vội.
Đến với Chúa trong tiếng tình yêu gọi.
Những mối tình lũ lượt kéo hồn tôi.
Đến thẳm sâu đau khổ giữa dòng đời.
Ôi tình Chúa tình người ? hai lối hẹn!
Đến với Chúa trong tiền tài danh vọng.
Cơn sốc lợi danh gào réo hồn đời.
Một thoáng bâng khuâng nửa bước cuộc đời.
Sống thế gian –thì vẫn là vật chất.
Đến với Chúa khi đời chưa muốn hết.
Cám dỗ cuộc đời vây kín thân ta.
Phần xác trả ai để có một ngày.
Hồn lâng nhẹ về thiên đường hạnh phúc
      Không là mắt ướt với dòng nhật ký.
      Không phải tim đau xót với cuộc tình.
      Không lụy tiền tài danh vọng trần gian.
      Lòng không bối rối vì nhiều tham vọng.
Đến với Chúa để nghe đời lên tiếng.
Hạnh phúc thế gian- hạnh phúc phù vân.
Nhẹ bờ vai với đôi bước song hành.
Chúa dẫn ta vào cuộc đời vinh sáng.
                                                                 Lê Nguyễn 

TÌM CHÚA 
Con biết phải tìm Chúa ở đâu ?
Trong cõi nhân gian lắm khổ sầu
Cuộc đời một thoáng bể dâu
Người đời sao mãi chìm sâu sa đà
Cuộc sống này, ai khôn ai dại
Của phù vân, kẻ mất, người may
Giữ được gì, lúc xuôi tay
Những gì cần phải, thì nay muộn rồi
Tìm Chúa đi! Hãy tìm Chúa đi!
Trong cõi phù hoa vốn nặng lòng
Tìm trong suối lệ ướt mi
Tìm trong vui sướng, tìm khi giận hờn
Lạy Chúa con tìm, Chúa ở đâu?
Khát khao đợi Chúa tiếng kinh cầu
Tìm Người tìm mãi đã lâu
Nào ai biết được về đâu cuộc đời
“Hãy về bên Ta, là nguồn cội”
Câu hát một đời chớ buông trôi
Đời con sẽ hết đơn côi
Phải về bên Chúa đời thôi hết sầu
“…Ta vẫn bên con, bóng đìu hiu
Mong con một bước đổi thay nhiều
Trần gian một bức phù điêu
Sao còn mê mãi bao nhiêu sự đời”
Hãy tìm Chúa cho dù đời đã cạn
Hãy tin Ngài sẽ được phúc trời ban
Trần gian một cõi lang thang
Quê trời là bến, mau dang cánh về.
Lê Nguyễn  

Trang : PHÙ DU 
TÌNH THƠ THẬP GIÁ 
Bài thơ yêu Thập Giá
Con kính tặng Giê su
Tình Thập giá cao cả
Con phận người phù du
Viết thơ tình Thập Giá
Suy gẫm về Giê su
Chết vì yêu thiên hạ
Ơn Cứu Độ thiên thu
Con làm sao hiểu đủ
Con yêu sao cho vừa
Nên vụng về ý tứ
Nên nét mực nhoà thưa
Con gom nhặt tất cả
Nước mắt lẫn nụ cười
Sướng vui hay vất vả
Lúc niềm tin chơi vơi
Ép vào thơ Thập Giá
Vào một buổi chiều xa
Trong khu vườn thay lá
Du dương phổ bài ca
Bằng chân tình thổn thức
Không ngọc ngà ngát hương
Không kiêu sa bóng mượt
Lại rất đổi tầm thường
Ngàn cung điệu trầm bỗng
Lời êm ái thiết tha
Như cuộc đời con sống
Đặt trọn vào tay Cha
Bài thơ tình Thập giá
Con kính tặng Giêsu
Yêu Thập giá cao cả
Trong phận người phù du
23-8-2011
Phù Du 56

Trang:  SAO BIỂN 
VIÊN GẠCH TÀU NGÀY XƯA 
Rời phi trường Tân  Sơn nhất lúc 4 giờ 30 sáng,
tôi đã ngủ thiếp đi trên xe  gần 2 tiếng đồng  hồ. Khi
chiếc taxi  đến ngã ba  Cẩm  Đường thì trời  đã sáng
rõ. Tôi ngỡ ngàng nhìn hai bên  đường, cánh  rừng
cao su đâu  rồi nhỉ ? Xe chạy vào  một đoạn nữa, bác
tài  xế phải nhấn còi  để tránh  một  tốp công nhân
đang  đi làm. Như  vậy, chắc  mấy lô cao su  gần
đường  đã  được  cưa  để trồng  lại, vì phía bên trong
các hàng cao suddax caoms…hơn 15 năm rồi còn gì.
Và thế là sau  gần hai ngày ngồi ê ẩm trên máy bay,
tôi đã về gần tới Cẩm Đường, nơi tôi sinh ra và đã ở
đấy suốt 18 năm.
Chiếc taxi  rẽ chầm chậm vào con  đường làng,
con đường  vẫn không  rộng  hơn ngày  xưa nhưng đã
được  rải nhựa nên  cũng đỡ  bụi. Ồ! Đây là đường đi
đến nhà thờ đây mà, sao lại có một ngôi nhà hai tầng
ở đây nhỉ? Ngôi nhà xây cũng gần hoàn chỉnh, trông
thật bề thế. Nhà ai đây nhỉ! Hay là nhà Dòng, vì thấy
có một cây Thánh Giá ở giữa.
Nhưng ngôi nhà thờ thì  vẫn  vậy,  vẫn mái tôn  cũ
kyvà những  tấm ván loang  lổ màu thời gian…Tôi
bần thần trên sân nhà thờ  với bao  kỷ niệm  cũ tràn
về.
_ Cô ơi! Xin cô xích ra một tí để tôi lau nhà thờ.
Nhìn xuống chổ mình  đang  đứng,  nền  gạch tàu
tuy  cũ nhưng  vẫn sáng bóng. Tôi  cảm thấy  xấu  hổ
khi nhận ra mình đang mang đôi giày cao gót,  mặc
dù nó chẳng dính một tí bụi nào.
_Cho cháu xin lỗi các bác. Ủa! Bác còn nhớ cháu
không? Cháu là Nga,  bạn  của  Hương  cạnh nhà bác
đây. Bác và gia đình vẫn khoẻ chứ ạ?
Thế là hai bác cháu ngồi xuống bên hiên nhà thờ
thủ thỉ tâm  sự.Bác  kể cho tôi nghe  rất nhiều  về
những thay  đổi, những biến chuyển trong  đời  sống
đức tin  của giáo  xứ. Hiện nay thì nhà  xứ và nhà  học
giáo lý đã xây gần xong. Cha Xứ đang lo giấy tờ xin
xây nhà thờ luôn. Tôi hỏi đùa:
_ Cha thì lo xây nhà thờ, còn lau nhà thờ chắc
Ngài  cũng trả  lương bác nhỉ! Ở bên Mỷ làm gì  cũng
phải trả tiền bác ạ!
_  Vậy à! Chúng tôi  lớn tuổi  rồi, đâu biết làm gì
được cho nhà thờ, cho giáo  xứ. Thế là thay phiên
nhau  hằng ngày lên quét  dọn cho  sạch  sẽ để  mọi
người có chổ ngồi dự lễ đàng hoàng.
Và bác lại tiếp tục công việc âm thầm, còn tôi xin
phép đi vào bên trong nhà thờ.  Vẫn không gian  tĩnh
lặng, chẳng có gì thay đổi so với ngày tôi còn ở đây.
Hai hàng cột gỗ trầm tư lặng lẽ trên nền gạch tàu lên
nước sáng bóng.  Tượng Đức  Mẹ chắp tay  bằng  gỗ
sơn trắng, vẫn nhìn mọi người bằng ánh mắt hiền từ.
Tôi chợt nhớ những ngày cha  xứ  mới  về, chúng tôi
và các  bạn thiếu nhi  đã khiêng gánh  đất  đá  để làm
nền nhà thờ. Rồi mỗi chiều thứ bảy, tôi và Hương đã
xuống ven suối hái những cành hoa  rừng  về  cắm  ở
bàn thờ, và …Rồi những buổi sinh hoạt, những
chiều  học giáo lý, những  tối  tập hát thật vui dù chỉ
có cây đàn guitar cũ kỹ.
Tình  bạn  của chúng tôi, những  tưởng  sẽ êm đềm
trôi trong vòng tay êm ái  của thời gian.  Vậy mà
chúng tôi đã xa nhau thật đột ngột. Gia đình tôi được
xuất  cảnh theo diện HO, còn  Hương sau  đó  đã  đi
học  sư phạm và làm cô giáo ở  một vùng quê cao su.
Thánh  lễ chiều hôm chia tay, hai  đứa  đã viết tên
nhau vào viên  gạch tàu  cạnh góc  cột làm  kỷ niệm.
Tôi  lần theo hàng  cột bên  nữ,  đến góc  cột thứ ba.
Đây rồi, hai chữ Nga và Hương vẫn còn thấy mờ mờ
trên nền đỏ của viên gạch, đã hơn  mười  lăm năm rồi
còn gì. Ngồi  bệt xuống  nền  gạch, lòng chợt  bồi  hồi
với bao  hồi  tưởng  của  một thời thơ ấu ngây thơ,
thánh thiện.  Hương  ơi! Giờ này mày  đang làm gì?
Hồi nãy nghe bác hàng xóm  kể mày đang đi  dạy ở
nông trường cao su nào bác  cũng không nhớ. Giữa
cuộc  sống  vất  vả, nhiều lo toan…có  mấy khi chúng
mình còn nhớ đến nhau. Tí  nữa phải xin  số điện
thoại  để hai  đứa mình  gặp nhau nhé!  Rồi chúng
mình  sẽ ngồi  lại ngồi  lại chổ này, cùng  dự  lễ  với
nhau  để ôn  lại những ngày  xưa  đầy  kỷ niệm. Khi
nào cha tháo nhà thờ để xây  lại, mày nhớ  dặn người
nhà xin lại viên gạch tàu có ghi tên hai đứa nhé….
Chợt có tiếng còi xe ngoài  cổng nhà thờ, tôi  sực
nhớ chắc bác tài đã  đợi mình khá lâu. Đi vòng qua
nhà Cha  xứ, tôi  được  một bác có  lẽ làm trong ban
hành giáo cho biết Cha  đã  đi  vắng  để lo việc xây
dựng nhà thờ. Tôi thầm nghĩ chẳng biết cái dáng cao
gầy  của Ngài có khác  với những ngày tôi còn ở đây
không!
Với những  ưu  tư lo  lắng cho  đoàn chiên, không
chỉ là việc chăm lo chuyện đạo đức mà còn là những
việc xây  dựng, phát triễn cho đời  sống đức tin được
tốt đẹp. Xin Chúa ban cho Ngài luôn được  sức khoẻ
và lòng nhiệt thành với Giáo hội như ngày nào.
Trong nhà thờ đã có  một nhóm các  cụ ngồi  xếp
bằng, đang đọc kinh trên  nền  gạch  sạch  sẽ. Lòng tôi
cảm thấy chùng xuống như đang  sống  lại    những
ngày xưa…Ôi! Những ngày xưa thật hạnh phúc, thật
bình an…
Sao Biển60

Trang MIC. CAO DANH VIỆN 
ĐI THĂM CHÚA
(mến tặng các anh chị trợ liệt)
Chiều nay thoảng gió giao mùa
Úa vàng chiếc lá mới vừa rụng rơi
Ngỡ ngàng em nắm tay tôi
Rủ đi thăm Chúa bên đồi xa xa
Tưởng nơi phố thị phồn hoa
Ai hay em dẫn tôi qua xóm nghèo
Trong căn nhà lá liêu xiêu
Chúa nằm thoi thóp hẩm hiu một mình 61
Đói miếng ăn, thiếu câu kinh
Dư thừa ghẻ lạnh rẻ khinh phận bèo
Em vào đem chút hương yêu
Ấm nồng mấy muỗng cháo chiều chia san
Tay em nhè nhẹ quạt nan
Miệng em thơm lựng mấy vần Mân côi
Lũ chim se sẽ bồi hồi
Ríu ra ríu rít cho người ngủ ngoan
Đường về tràn ngập bình an
Em đi chân sáo lá vàng bay theo
Đầu non có ánh trăng treo
Tôi như thấy Chúa Tình Yêu bên mình.
04-8-2011 

LÀM THƠ
Khi con viết bài thơ ca ngợi Chúa
Là khi con bầu bạn với vô biên
Là không gian, thời khắc đứng lặng yên
Để chiêm ngắm lòng con bên lòng Chúa
Từng câu chữ theo hồn con nhảy múa
Và trào tràn thành khúc hát tạ ơn
Khoảng cách nào còn có thể gần hơn
Khi thơ hoá thành lời: Con Yêu Chúa!
Trái tim con đắm chìm ngập ngụa
Trong đại dương tim Chúa quá bao la
Con lặng nghe Lời tha thiết ngọc ngà
Như nóng chảy tan hoà thành thi tứ
Thơ con chảy thành câu vần tình tự
Níu hồn con vào giữa suối yêu thương
Con khiêm cung nghe hạnh phúc khôn lường
Không cần viết, con chìm vào thinh lặng
Cám ơn Chúa! Những thân tình khiêm lắng
Là thần hồn nên tứ nhạc câu thơ
Bởi vì khi gặp Đấng con tôn thờ
Là con gặp nàng thơ Chân Thiện Mỹ
25-8-2011
Mic. Cao Danh Viện

LỜI KẾT 
Đồng xanh thơ Xuân Lộc số 2 xin được khép lại với
một tâm tình tri ân.
-Tạ ơn Chúa, vì chính Ngài là nguồn thơ Chân
Thiện Mỹ, đã ban cho chúng con những cảm nghiệm
tình yêu và  dẫn chúng con vào  đồng xanh thơ  của
Chúa
-Xin  cảm  ơn Cha Linh  Hướng, quý Cha  đã  động
viên hướng dẫn và giúp đỡ để Đồng Xanh Thơ Xuân
Lộc  được lên trang cùng chung  với các  đồng xanh
thơ bạn
-Chân thành cám ơn các tác giả đã đóng góp bài  vở,
và tích cực xây dựng ĐXT Xuân Lộc. Mong tiếp tục
đóng góp bài cho ĐXT tháng 10 – Tháng Mân Côi.
-Kính mong quý tác giả  cố  gắng thu  xếp  để  về  dự
buổi họp mặt Đồng Xanh Thơ Xuân lộc vào ngày
01-10-2011  tại Giáo Xứ Bình Lâm,  hạt Phương
Lâm, Giáo phận Xuân Lộc.
-Xin cám ơn quý vị đã đón nhận những tâm tình của
ĐXT Xuân  lộc chúng tôi.  Ước mong  được quý  vị
tiếp  tục  ủng  hộ, góp ý xây  dưng, và  bỏ qua cho
những điều khiếm khuyết.
Xin chân thành cám ơn
 
Nhóm ĐỒNG XANH Thực Hiện
Vincent. Nguyễn Viết Thương 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Google+ Badge

Hotline : 01212 90 4000

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
Đã xảy ra lỗi trong tiện ích này

Radio Mẹ Hằng Cứu Giúp